Một nửa các nước Đông Nam Á và khu vực Thái Bình Dương không thực hiện được Mục tiêu phát triển thiên niên kỷ về bảo vệ sự sống của trẻ em.Băng-cốc 8/10/2004 – Bản báo cáo mới được UNICEF (Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc) công bố hôm nay đã cảnh báo sẽ có hơn một nửa các nước Đông Nam Á và khu vực Thái Bình Dương không thực hiện được Mục tiêu phát triển thiên niên kỷ về giảm tỷ lệ tử vong của trẻ em dưới 5 tuổi, nếu chiều hướng hiện nay cứ tiếp diễn. Bản báo cáo toàn cầu nhan đề ‘Sự tiến bộ vì trẻ em’ ghi nhận rằng trong thập kỷ vừa qua tại khu vực này tỷ lệ tử vong trẻ em dưới 5 tuổi chỉ giảm trung bình dưới 2% hàng năm, so với 5% trong suốt những năm 1960 và 1970. Sự chững lại đáng lo ngại này có nghĩa là chỉ có 13 trong số 27 nước cung cấp các số liệu thống kê, sẽ thực hiện được cam kết quốc tế này. Tiến sĩ Steve Atwood, Cố vấn khu vực về Y tế và Dinh dưỡng của UNICEF nói: “Chúng ta phải cố gắng nhiều hơn nữa để tiếp cận được các phụ nữ - và phải tiếp cận họ trước khi họ mang thai. Sức khỏe của bà mẹ trước và trong khi có thai, sự hiểu biết của bà mẹ về tầm quan trọng của việc nuôi con bằng sữa mẹ và dinh dưỡng là là bí quyết bảo đảm sự sống và phát triển của trẻ em đặc biệt khi một tỷ lệ cao trẻ em trong khu vực bị tử vong ngay trong tháng đầu sau khi sinh.” Mặc dù tỷ lệ tử vong chung của trẻ em dưới 5 tuổi trong khu vực đã giảm trên 75% từ năm 1960, hiện nay cứ trong 1000 trẻ vẫn có 43 em không sống qua được ngày sinh nhật lần thứ 5 của mình. Những điều kiện không đảm bảo khi sinh đẻ - nghĩa là hầu như không có hoặc hoàn toàn không có sự chăm sóc sức khỏe cho bà mẹ, không có các nhân viên được đào tạo chuyên môn chăm sóc, hỗ trợ các bà mẹ trong khi sinh - là nguyên nhân chiếm tỷ trọng lớn nhất các ca tử vong có thể phòng tránh được (45%), bao gồm cả tử vong do sinh thiếu cân, chấn thương khi sinh và bị ngạt. Ngoài các điều kiện sinh đẻ không đảm bảo, các bệnh gây tử vong chủ yếu đối với trẻ em dưới 5 tuổi ở Đông Á và khu vực Thái Bình Dương là: tiêu chảy (17%), nhiễm khuẩn đường hô hấp cấp (16%), tai nạn (8%), các bệnh có thể phòng tránh được bằng vắc-xin và lao (7%) và các bệnh do véc-tơ gây ra như sốt rét (5%). Suy dinh dưỡng cũng là yếu tố góp phần gây ra hơn ½ những ca tử vong trên. ở một vài nơi trong khu vực, tỉ lệ suy dinh dưỡng hầu như có thể so sánh được với khu vực Hạ Xa-ha-ra ở Châu Phi. Trong buổi lễ công bố báo cáo tại New York, Bà Carol Bellamy, Giám đốc Điều hành UNICEF đã nói: “Thật không thể tin được rằng trong thời đại của những thần kỳ về công nghệ và y tế, ở quá nhiều nơi sự sống của trẻ em lại quá mong manh đến như vậy, nhất là đối với những người nghèo và người bị gạt ra ngoài lề xã hội. Chúng ta có thể làm tốt hơn thế này.” Cam-pu-chia, nơi mà cứ 7 trẻ em thì có 1 em tử vong trước khi lên tới 5 tuổi, là nước duy nhất trong khu vực mà tỷ lệ tử vong trẻ em đã tăng lên kể từ năm 1990. Mức sinh cao, tỷ lệ tử vong mẹ cao, điều kiện vệ sinh kém, sự tư nhân hóa khu vực chăm sóc sức khỏe không theo một quy định nào cả, và sự thiếu vắng những dịnh vụ của chính phủ là những nguyên nhân đã làm đảo ngược các tiến bộ đạt được. Cũng tương tự như vậy, từ năm 1990 tỷ lệ tử vong của trẻ em dưới 5 tuổi tại Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, Myanma, các nước vùng quần đảo Thái bình dương và Papua New Guinea đã không giảm hay giảm rất ít. Ngược lại, tỷ lệ tử vong trẻ dưới 5 tuổi của Malaysia đã giảm 8%, tỉ lệ tiến bộ thành công xếp thứ hai trên thế giới. Brunây Đarussalam, Hàn Quốc và Singapore cũng đã đạt được thành tích rất tốt. Tiến sĩ Atwood nói: “Sự thành công của các nước này không chỉ do sự thịnh vượng kinh tế tương đối của họ mà còn do sự lãnh đạo sáng suốt và quyết tâm về chính trị trong việc đầu tư nhằm cung cấp dịch vụ sức khỏe cơ bản cho tất cả mọi người.” Ông Atwood nói thêm: “Ví dụ tại Malaysia, tỉ lệ tử vong bà mẹ đã giảm đáng kể, sự sống sơ sinh và sau khi sinh được bảo đảm là nhờ có sự cung cấp rộng rãi các nữ hộ sinh được đào tạo, trước khi phát triển mạnh nền kinh tế”. Ông Atwood cũng ghi nhận rằng những thành tựu như vậy về y tế có thể đã đóng góp rất nhiều vào sự phát triển kinh tế trong nước. Thậm chí ở những nước đang vươn lên để thực hiện mục tiêu bảo vệ sự sống của trẻ em, những số liệu quốc gia cũng có thể làm lu mờ đi sự khác biệt giữa các dân tộc và các vùng. Những số liệu ở cấp địa phương, không làm ảnh hưởng nhiều đến các số liệu cấp quốc gia, vẫn có thể đại diện cho những số rất lớn những người không tiếp cận được các dịch vụ hoặc không được hưởng đầy đủ các dịch vụ chăm sóc sức khỏe. Trong nhiều trường hợp, chính là do những nhóm ở gần lề xã hội đã bị bỏ rơi. Trong khi đất nước đang chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường, các nguồn chăm sóc sức khỏe truyền thống như các cơ sở của nhà nước và bệnh viện dần dần biến mất, làm cho nhiều người không tiếp cận được các dịch vụ y tế, mặc dù nhìn chung thì kinh tế đất nước có thịnh vượng hơn. Ở những nơi phải trả phí chăm sóc sức khỏe, tỷ lệ tiêm chủng giảm đi và các chỉ số về sức khỏe cũng trở nên kém hơn. Điều này đặc biệt đúng ở nhiều vùng của Trung Quốc. Sự chững lại của toàn khu vực nói chung một phần lớn là do sự tiến bộ bị suy giảm đi ở Trung Quốc. Để thực hiện được Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ về sự sống của trẻ em, các nước cần giảm được 2/3 con số tử vong trẻ em dưới 5 tuổi năm 1990 vào năm 2015. Như vậy yêu cầu các nước phải thực hiện giảm bình quân mỗi năm khoảng 4.4%. Nhìn toàn cầu, cứ với tốc độ tiến bộ như hiện nay, tỷ lệ tử vong trẻ em dưới 5 tuổi bình quân sẽ chỉ giảm ¼. Chỉ có 90 nước trong tổng số 191 nước đã cam kết thực hiện mục tiêu toàn cầu này là đang trên đà có triển vọng thực hiện được. Muốn biết thêm thông tin, đề nghị liên hệ: - Robert Few, Chuyên gia truyền thông: 662 356 9499, số lẻ 9518.
|